Nhật ký của mẹ

Cao tăng nói về chuyện vay mượn tiền

Trong cuộc sống ai cũng có lúc ít nhất một lần bị hỏi vay tiền hoặc túng thiếu phải đi mượn tiền người khác. Đa số những người khi bị hỏi vay tiền đều không thể từ chối vì nhiều lý do khác nhau. Có nhiều người có ý thức trả lại nhưng cũng có nhiều người quỵt tiền không muốn trả, và có cả trường hợp không có khả năng trả nợ.

Cùng nghe những chia sẻ của một vị cao tăng về việc vay mượn tiền bạc, bạn sẽ ngộ ra nhiều chân lý hay lắm đó.

Điều khó làm nhất là vay mượn!

Thí chủ tất nhiên sẽ luôn coi người cho mình vay tiền lúc khó khăn là quý nhân. Không chỉ là tiền, mà dù họ giúp đỡ ta một chút thôi cũng là điều vô cùng đáng quý.

Thời nay người như vậy rất hiếm gặp, nếu như gặp được thì thí chủ nên trân quý cả 1 đời!

Người cho thí chủ mượn tiền lúc thí chủ đang khốn khó, không phải bởi người ta nhiều tiền quá không biết tiêu vào đâu, mà bởi vì họ muốn giúp đỡ thí chủ vào lúc khó khăn ấy.

 

Thứ cho thí chủ mượn không phải là tiền, mà là một tấm lòng, là sự tin tưởng, là sự động viên, là niềm tin vào khả năng và là sự đầu tư vào tương lai của thí chủ…

Hy vọng bạn bè có thể mãi đặt niềm tin nơi mình mà không đắn đo gì là điều khó mà làm được! Làm mất lòng tin nơi người khác chính là sự mất mát rất lớn trong đời người! Xin hãy đặt chữ tín ở vị trí thích đáng!

Sự chân thành của bạn bè là tài sản của cả một đời người! Đồng thời, thí chủ hãy nhớ rằng:

– Người chủ động trả tiền trước trong các buổi hẹn, không phải bởi họ dư dả tiền bạc, mà bởi họ coi tấm chân tình với thí chủ còn hơn cả tiền bạc.

– Lúc hợp tác có thể nhường thí chủ phần lợi hơn, không phải bởi họ ngốc, mà bởi họ là người biết sẻ chia.

– Khi công tác nếu luôn chủ động nhận lấy phần việc khó, không phải bởi họ muốn thể hiện bản thân, ấy bởi đó là người có trách nhiệm với tập thể.

– Khi gặp mâu thuẫn liền nói lời xin lỗi, không phải do họ sai, mà bởi họ biết điều gì mới đáng để giữ gìn hơn là cái tôi vị kỷ của bản thân.

– Người nguyện ý giúp đỡ thí chủ không phải họ nợ thí chủ điều gì, mà bởi họ coi thí chủ là người đáng trân trọng.

– Người ta giúp thí chủ vì mối lương duyên quý báu, không phải vì đó là bổn phận, bạn đừng coi đó là lẽ đương nhiên mà coi nhẹ.